REVIEW SÁCH
REVIEW SÁCH
Thực hiện bài viết: Hồ Hoàng Gia
28/03/2026 - 7:36'
Pollyanna là một cuốn sách mà mình vừa đọc xong sáng qua. Nó khiến cho mình cảm thấy tích cực, hào hứng và hạnh phúc vô cùng.
Cô bé là nhân chứng cho thông điệp "Mọi sự kiện trong cuộc sống đều mang tính chất trung tính. Chính cách mình gắn ý nghĩa cho nó mới quyết định nó trở thành niềm vui hay nỗi buồn."
Và Pollyanna luôn tìm ra niềm vui từ trong mỗi sự kiện, kể cả trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất. Cô nhận được bài học này từ người cha mục sư của cô. Cô gọi đó là trò chơi tìm niềm vui. Và cô bé chơi cực xuất sắc trò chơi này.
Thậm chí, cô bé đã giúp rất nhiều người trong thị trấn - nơi cô sống cùng người dì giàu có của mình cùng tham gia vào “trò chơi hạnh phúc” ấy.
Một trò chơi rất đơn giản…nhưng lại không hề dễ. Cô bé không dạy họ phải vui, cũng không bắt họ phải thay đổi.
Chỉ là…cô bé nhẹ nhàng gợi mở để mỗi người tự tìm ra một điều gì đó đáng để mỉm cười trong chính hoàn cảnh của mình.
Những con người từng khép kín, từng nặng nề, từng nhìn cuộc sống với nhiều mệt mỏi…dần dần trở nên thoải mái, vui vẻ hơn.
Không phải vì cuộc sống của họ bỗng nhiên tốt lên. Mà vì họ bắt đầu nhìn cuộc sống theo một cách khác.
Họ tìm thấy được niềm vui trong những điều rất nhỏ. Tìm thấy sự ấm áp trong những mối quan hệ tưởng chừng đã nguội lạnh. Và quan trọng hơn…họ tìm lại được một phần rất tươi sáng bên trong chính mình mà trước đó, có lẽ họ đã quên mất.
Và có lẽ, đó chính là điều khiến mình nhớ nhất khi đọc cuốn sách này: Không phải là câu chuyện của Pollyanna, mà là cách cô bé đã chạm vào người khác…một cách rất nhẹ nhàng, nhưng lại vô cùng sâu sắc.
Đây là cuốn sách mình đọc đã khá lâu. Nhưng điều lạ là… cảm giác thì vẫn còn nguyên. Mình không nhớ hết từng chi tiết, nhưng mình nhớ rất rõ một hành trình.
Hành trình của một cậu bé đi qua rất nhiều gian truân. Nhưng điều khiến mình dừng lại lâu nhất… không phải là những khó khăn cậu phải đối diện.
Mà là dù ở trong hoàn cảnh đó, cậu vẫn chọn sống tử tế với người khác. Cậu không chỉ cố gắng để tồn tại. Cậu còn biết quan tâm, biết giúp đỡ, biết chia sẻ với những người cùng cảnh ngộ.
Trong một thế giới mà ai cũng phải lo cho mình trước, cậu vẫn dành một phần rất nhỏ của mình để nghĩ cho người khác.
Tử tế khi cuộc sống đủ đầy thì không khó. Nhưng giữ được sự tử tế khi chính mình cũng đang thiếu thốn…mới là điều khiến một con người trở nên khác biệt.
Có những người đi qua khó khăn… rồi dần khép lại, cay nghiệt hơn, và mất đi sự mềm mại bên trong. Nhưng cũng có những người, càng đi qua thử thách…lại càng hiểu nỗi đau của người khác và sống bao dung hơn.
Và có lẽ, điều đẹp nhất ở cậu bé đó không phải là việc cậu đã vượt qua được bao nhiêu gian nan, mà là cậu không đánh mất mình và cũng không đánh mất lòng tốt dành cho người khác trên suốt hành trình đó.
Đây là cuốn sách mà mình đã khóc… rất nhiều. Nhưng điều khiến mình ám ảnh nhất không phải là cái nghèo, mà là một ánh mắt.
Đêm Giáng Sinh, khi Zezé nói về cha mình…và không biết rằng cha đã đứng đó, nghe hết. Ánh mắt của người cha vừa buồn, vừa bất lực, vừa tổn thương.
Chính ánh mắt đó đã khiến cậu bé ra ngoài đi đánh giày trong đêm. Không phải vì tiền, mà vì cậu không muốn làm cha đau thêm nữa.
Và mình nhận ra: Một đứa trẻ có thể chịu đựng rất nhiều. Nhưng điều làm nó đau nhất… là khi biết mình đã làm tổn thương người mà nó yêu thương.
Đây là cuốn sách mà mình nghĩ…không chỉ trẻ con nên đọc, mà người lớn - đặc biệt là cha mẹ càng nên đọc.
Điều khiến mình ấn tượng nhất không phải là câu chuyện của Totto-chan, mà là cách người lớn đã đồng hành cùng một đứa trẻ.
Ở đó, mình thấy rất rõ ba điều.
Thứ nhất là tình yêu của cha mẹ. Không phải là kiểm soát hay áp đặt, mà là sự lắng nghe, chấp nhận và luôn đứng về phía con dù con còn rất nhỏ.
Thứ hai là triết lý giáo dục của người thầy. Thầy không dạy theo khuôn mẫu. Thầy không ép trẻ phải “giống nhau”. Mà thầy tạo ra một môi trường:
- nơi trẻ được trải nghiệm
- được hòa vào thiên nhiên
- được làm điều mình yêu thích
- Và quan trọng nhất: được tôn trọng như một con người thực sự
Thứ ba và cũng là điều mình thấy giá trị nhất là cách nhìn về mỗi đứa trẻ. Không có đứa trẻ “khó dạy”. Chỉ có những đứa trẻ chưa được đặt vào đúng môi trường để phát triển.
Khi một đứa trẻ được lắng nghe, được tôn trọng đủ và được tin tưởng thì chính nó sẽ tự khám phá bản thân, tự tìm ra điều mình yêu thích và tự tin vào chính mình.
Và mình nhận ra… Không phải cứ dạy nhiều là tốt, mà quan trọng là tạo ra môi trường như thế nào để con lớn lên.
Đọc Totto-chan, mình không chỉ thấy một đứa trẻ trưởng thành. Mình thấy rõ hơn vai trò của người lớn: không phải là người “uốn nắn con” mà là người đồng hành để con được là chính mình.
Đây là một câu chuyện mà mình đọc nhưng không chỉ nghĩ về nhân vật trong sách. Mà nghĩ rất nhiều đến chính gia đình mình.
Một người bà sống trong hoàn cảnh rất khó khăn. Thiếu thốn đủ thứ. Nhưng điều khiến mình ấn tượng nhất…không phải là cái nghèo. Mà là cách bà sống trong cái nghèo đó.
Bà không than phiền. Không bi quan. Không để hoàn cảnh làm cho mình trở nên nặng nề.
Ngược lại…bà vẫn vui, vẫn lạc quan, vẫn tìm ra niềm vui trong những điều rất nhỏ bé thường ngày.
Mình rất thích thông điệp nhẹ nhàng mà xuyên suốt của cuốn sách: Những đứa trẻ lớn lên không chỉ bị ảnh hưởng bởi điều kiện sống. Mà bị ảnh hưởng rất sâu bởi tinh thần của người lớn xung quanh.
Một đứa trẻ sống trong thiếu thốn, nhưng nếu được nuôi dưỡng trong một bầu không khí tích cực, trong sự lạc quan, trong cách nhìn nhẹ nhàng về cuộc sống…thì đứa trẻ đó vẫn có thể lớn lên rất vững vàng.
Điều này làm mình nhớ đến bố mẹ mình. Có những giai đoạn gia đình đói kém, chạy ăn từng bữa, đến mức bố bật khóc khi làm quần quật cả ngày được hai yến hến mà không đủ vài bò gạo để ăn.
Thế nhưng sau đó bố mẹ mình vẫn giữ được tinh thần lạc quan. Không làm mọi thứ trở nên nặng nề hơn. Không để con cái cảm thấy cuộc sống là một gánh nặng. Bố mẹ bảo cuộc sống có lúc này lúc khác, may mắn là cả nhà mình vẫn khoẻ mạnh, bình an con ạ.
Chính tinh thần ấy đã ảnh hưởng sâu sắc tới con người và tinh thần của mình sau này. Mình luôn tìm ra những niềm vui từ nghịch cảnh.
Cuốn sách này không dạy ta hay bé con điều gì quá lớn. Nhưng nó để lại một thông điệp rất sâu sắc rằng: Dù hoàn cảnh như thế nào, ta vẫn có quyền lựa chọn cách mình sống trong hoàn cảnh đó.
Đây là một cuốn sách mà mình đọc…và thấy rất “đã”. Không phải vì nó quá mới, mà vì nó mang tới một nguồn năng lượng tích và tươi sáng cho độc giả.
Joe không có một xuất phát điểm tốt. Cậu bắt đầu từ một hoàn cảnh rất bình thường, thậm chí là thiếu thốn. Nhưng điều khiến mình ấn tượng không phải là việc cậu “đi lên”. Mà là cách cậu đi lên như thế nào.
Joe không chờ đợi một cơ hội hoàn hảo. Cũng không đứng đó để than phiền về hoàn cảnh. Chỉ cần có việc là cậu làm. Chỉ cần có cơ hội là cậu nắm lấy.
Không chần chừ. Không mặc cả. Không trì hoãn. Có một chi tiết mà mình rất ấn tượng đó là khi Joe có công việc đầu tiên, cậu không hỏi “được bao nhiêu tiền”. Cậu bắt tay vào làm.
Mình ấn tượng là bởi có những người, chưa làm đã nghĩ đến kết quả. Còn có những người như Joe, chỉ cần có cơ hội được làm đã là một điều đáng quý.
Và có lẽ, đó chính là điều tạo nên sự khác biệt. Người ta thường nói về thành công bằng tài năng, bằng trí tuệ. Nhưng đọc Joe, mình thấy rõ hơn một điều: Trí tuệ giúp mình tìm ra con đường nhưng nghị lực mới là thứ giúp ta đi đến cùng.
Joe không phải là người hoàn hảo. Nhưng cậu có một thứ rất hiếm: một nhân cách tốt đẹp. Giữa một môi trường mà nhiều người dễ dàng sa ngã, cậu vẫn giữ được sự ngay thẳng. Giữa những người sẵn sàng lợi dụng nhau, cậu vẫn chọn cách đối đãi tử tế.
Điều khiến mình suy nghĩ nhiều nhất… không phải là thành công của Joe. Mà là cậu không đánh đổi nhân cách để đạt được thành công đó.
Cậu vẫn biết ơn. Vẫn khiêm nhường. Vẫn sẵn sàng giúp đỡ người khác. Và chính điều đó…lại trở thành thứ đưa cậu đi xa hơn.
Đây chính là nguyên lý mà mình hướng đến trong việc nuôi dạy con: Nếu một đứa trẻ được nuôi dưỡng trong tinh thần lao động, trong sự tử tế, và trong một hệ giá trị đúng thì sớm hay muộn, con cũng sẽ tìm được con đường của mình.
Và có lẽ… điều mình muốn giữ lại từ cuốn sách này không phải là câu chuyện thành công. Mà là một điều rất giản dị: Muốn đi đường dài, đừng chỉ dạy con giỏi hãy dạy con làm người cho đúng.
Những cuốn sách kể trên, không có cuốn nào dạy con phải trở thành người giỏi nhất. Cũng không cuốn nào nói về thành công theo cách mà người lớn vẫn thường theo đuổi.
Nhưng tất cả đều đang âm thầm làm một điều rất giống nhau: nuôi dưỡng nhân cách của một con người.
Một đứa trẻ biết yêu thương. Một đứa trẻ biết trân trọng. Một đứa trẻ biết nhìn cuộc sống bằng sự thấu cảm, lạc quan và biết ơn. Những đứa trẻ ấy sẽ đi rất xa.
Không phải vì con hơn người khác, mà vì con không đánh mất mình trên hành trình đó.
Và mình tin rằng…Những cuốn sách con đọc khi còn nhỏ sẽ không biến mất. Nó sẽ ở lại, trong cách con nghĩ, trong cách con cảm,và trong cách con đối xử với cuộc đời này.
Để rồi một ngày nào đó, khi con đứng trước một lựa chọn…có thể con không nhớ mình đã đọc cuốn sách nào, nhưng con sẽ biết mình nên sống như thế nào.
Và có lẽ…đó chính là giá trị lớn nhất của việc đọc sách mà ta luôn muốn dành cho các con.
Lê Nghĩa - Cộng đồng "Người đọc sách"