REVIEW SÁCH
REVIEW SÁCH
Thực hiện bài viết: Hồ Hoàng Gia
18/03/2026 - 20:1919'
Có những cuốn sách đọc xong ta nhớ cốt truyện, nhớ nhân vật. Nhưng cũng có những cuốn sách khi gấp lại, điều còn đọng lại không phải là câu chữ, mà là một cảm giác rất khó gọi tên. Tập thơ Bâng khuâng của Trần Kim Hoàng dường như được viết ra để giữ lại chính cảm giác ấy như một nỗi rung động nhẹ nhàng, mơ hồ nhưng lắng sâu trong tâm hồn người đọc.
Ngay từ nhan đề, hai chữ “bâng khuâng” đã gợi lên một trạng thái cảm xúc rất đặc biệt. Đó không hẳn là nỗi buồn, cũng không phải niềm vui trọn vẹn, mà giống như một khoảng lặng của tâm hồn khi con người chợt dừng lại giữa dòng chảy vội vã của cuộc sống. Đọc tập thơ này, tôi có cảm giác như bước vào một không gian tĩnh lặng, nơi mỗi câu thơ giống như một làn gió khẽ chạm vào ký ức.
Thơ của Trần Kim Hoàng không cầu kỳ trong ngôn từ. Những hình ảnh xuất hiện trong thơ phần lớn đều rất quen thuộc: một dòng sông, một buổi chiều, một khoảng trời lặng gió, hay chỉ là một khoảnh khắc đời thường rất nhỏ. Nhưng chính từ những điều giản dị ấy, tác giả lại gợi mở nhiều suy tư sâu sắc. Có những câu thơ thoạt đọc tưởng chừng như một lời kể, nhưng khi dừng lại thật lâu, ta mới nhận ra trong đó thấp thoáng bóng dáng của thời gian và nỗi niềm con người:
“Chiều nay ra đứng đầu sông
Thấy mây trắng quá mà không thấy mình”
Chỉ với hai câu lục bát ngắn gọn, một không gian
mênh mang đã được mở ra. Nhân vật trữ tình “ra đứng đầu sông”, đối diện với thiên nhiên rộng lớn, bỗng nhận ra sự nhỏ bé và hữu hạn của chính mình. “Mây trắng quá” tựa thiên nhiên bao la, trong trẻo, còn “không thấy mình” lại gợi nên một khoảng trống trong tâm hồn. Đó có thể là cảm giác lạc lõng, cũng có thể là khoảnh khắc con người chợt nhận ra mình đang đứng rất nhỏ bé trước dòng chảy rộng dài của cuộc đời. Nỗi “bâng khuâng” vì thế không ồn ào, nhưng âm thầm lan tỏa và để lại dư âm rất lâu trong lòng người đọc.
Điều khiến tôi thích nhất ở tập thơ này là cảm giác chậm rãi mà nó mang lại. Trong cuộc sống hiện đại, mọi thứ dường như đều diễn ra quá nhanh: con người vội vàng làm việc, vội vàng đi qua những ngày tháng của mình. Nhưng Bâng khuâng lại giống như một lời nhắc nhẹ nhàng rằng đôi khi ta cần dừng lại, để lắng nghe những chuyển động rất khẽ của tâm hồn mình. Có những vần thơ viết về sự trôi chảy của thời gian thật giản dị mà thấm thía:
“Ngày qua phố cũng qua đi
Chỉ còn vài chiếc lá ghi dấu mùa”
Hình ảnh “phố” và “chiếc lá” trở thành những chứng nhân lặng lẽ của thời gian. Con người bước qua phố, bước qua ngày tháng, để lại sau lưng những dấu hiệu mong manh của một mùa đã qua. Phải chăng đó cũng là cách chúng ta đang sống: vội vã đi qua cuộc đời mà đôi khi quên nhìn lại những vẻ đẹp rất bình dị ở quanh mình?
Có những bài thơ trong tập khiến người đọc nhớ đến quê hương, nhớ những khoảng thời gian bình yên đã trôi qua. Cũng có những bài thơ chỉ ghi lại một cảm giác rất thoáng qua trong lòng người. Nhưng chính những điều nhỏ bé ấy lại làm nên sức hấp dẫn của tập thơ. Người đọc không còn đứng ngoài để “thưởng thức” thơ, mà giống như đang bước vào chính thế giới cảm xúc của mình.
Đọc Bâng khuâng, tôi nhận ra rằng thơ đôi khi không cần phải giải thích quá nhiều. Có những câu thơ chỉ cần đọc lên, rồi để chúng lặng lẽ ở đó, để mỗi người tự tìm thấy ý nghĩa của riêng mình. Và có lẽ chính sự mơ hồ, tinh tế ấy đã làm nên sức sống lâu dài của thơ ca.
Tập thơ của Trần Kim Hoàng không phải là cuốn sách để đọc liền mạch từ đầu đến cuối. Nó giống như một cuốn sách để ta mở ra vào những lúc tâm hồn cần một khoảng lặng. Mỗi lần đọc lại, ta lại có thể nhận ra thêm một điều gì đó mà lần trước mình chưa kịp nhận ra.
Có lẽ điều đẹp nhất mà Bâng khuâng mang lại không nằm ở những câu chữ, mà ở cảm giác sau khi gấp sách lại: một chút lặng im, một chút suy tư, và một chút dịu dàng dành cho cuộc sống. Và đôi khi, giữa dòng đời vội vã, chỉ cần một khoảnh khắc bâng khuâng như thế thôi cũng đủ để ta nhận ra mình vẫn đang thật sự sống.
Nguyễn Trãi - Cộng đồng "Đọc và Viết"