REVIEW SÁCH
REVIEW SÁCH
Thực hiện bài viết: Hồ Hoàng Gia
17/03/2026 - 21:20'
Những câu chuyện đôi khi không bắt đầu bằng lời kể, mà bằng một khoảng trống. Không dấu hiệu, không báo trước, chỉ đến khi ngoảnh lại, một phần quen thuộc đã không còn ở đó. "Và rồi núi vọng" mở ra từ chính sự im lặng ấy, nơi ký ức không biến mất, mà âm thầm ở lại như một tiếng vọng kéo dài.
"Và rồi núi vọng" không đưa người đọc bước vào một thế giới xa lạ, mà nhẹ nhàng kéo ta trở về với những điều gần gũi nhất: Gia đình, ký ức, và những người từng được xem như một phần không thể thiếu của cuộc đời. Nhưng chính ở nơi tưởng chừng bình yên ấy, con người lại phải đối diện với những lựa chọn đau lòng nhất, những lựa chọn mà đúng hay sai đều để lại vết hằn.
Câu chuyện bắt đầu từ một cuộc chia lìa. Không ồn ào, không kịch tính, chỉ là một quyết định lặng lẽ nhưng đủ sức làm lệch đi quỹ đạo của nhiều cuộc đời. Từ đó, từng mảnh đời tỏa ra như những vòng sóng lan xa sau một viên đá rơi xuống mặt nước, chạm đến những con người khác, những số phận khác, nhưng đều mang chung một dư âm: Mất mát.
Điều khiến Khaled Hosseini trở nên đặc biệt không nằm ở cách ông kể chuyện, mà ở cách ông khiến người đọc cảm thấy. Không cần đẩy cảm xúc lên cao trào, ông để nỗi buồn thấm dần, chậm rãi như nước ngấm vào đất, âm thầm mà bền bỉ.
Mỗi nhân vật trong "Và rồi núi vọng" đều mang theo một phần của sự thật rằng: Con người không phải lúc nào cũng có quyền lựa chọn điều tốt nhất,
mà nhiều khi chỉ có thể chọn điều ít đau đớn hơn.
Và chính trong những lựa chọn ấy, họ đánh rơi một phần của mình.
Có người dành cả đời để tìm lại điều đã mất.
Có người chọn cách quên đi, nhưng ký ức thì không bao giờ thật sự biến mất.
Cũng có người tiếp tục bước đi nhưng luôn mang theo một khoảng trống không thể gọi tên.
“Ngọn núi” trong tác phẩm không chỉ là hình ảnh. Nó là biểu tượng của thời gian và ký ức lặng im, bền bỉ, chứng kiến tất cả. Dù con người rời đi, thay đổi, hay cố gắng quên lãng, những gì đã xảy ra vẫn ở đó, như một tiếng vọng không bao giờ dứt.
Đọc đến đây, tôi chợt nhận ra một điều rất khẽ:
Nhiều mối quan hệ không tan vỡ, chỉ lặng lẽ rời xa nhau. Không lời kết thúc, không ai sai, chỉ là không còn đứng trên cùng một đoạn đường. Điều khiến lòng người day dứt nhất không phải là chia ly, mà là việc không thể quay lại để sống khác đi.
Sau tất cả, "Và rồi núi vọng" không kể một câu chuyện buồn. Tác phẩm kể về con người với tất cả sự yếu đuối, yêu thương và giới hạn của chính mình.
Trưởng thành không phải là giữ lại tất cả, mà là học cách sống cùng những điều đã mất.
Rồi một ngày, ký ức không còn rõ gương mặt ai đó,
nhưng vẫn giữ lại cảm giác khi họ từng ở bên. Điều còn lại lâu nhất, không phải một con người, mà là một phần của chính mình khi ở cạnh họ.
Nguyễn Trãi - Cộng đồng "Đọc và Viết"